Trang chủ > Blog > Thông tin chi tiết

Sự khác biệt giữa bộ đồ ăn bằng bột ngô dùng một lần và bữa ăn có thể phân hủy hoàn toàn PLA

Jul 25, 2024

Thành phần chính của nguyên liệu bộ đồ ăn bằng tinh bột ngô dùng một lần là hỗn hợp tinh bột PP có hàm lượng tinh bột trên 45%. Mô hình tiện ích có ưu điểm là giá thành thấp, không ảnh hưởng đến độ bền và độ dẻo dai của nhựa truyền thống, phù hợp với tiêu chuẩn an toàn thực phẩm hiện hành, giảm lượng khí thải carbon và tiết kiệm tài nguyên dầu mỏ.

Vì tinh bột là chất biến đổi vật lý nên có thể gây nấm mốc trong môi trường ẩm ướt nên chất liệu tinh bột ngô chủ yếu được sử dụng trong các sản phẩm dùng một lần như bộ đồ ăn dùng một lần, màng giữ tươi, túi đựng rác, v.v.

 

Đối với xử lý đốt, các vật liệu sinh khối như rơm rạ có nguồn gốc từ thực vật, do đó việc sử dụng các sản phẩm sinh khối có thể làm giảm tác động của CO2 đến lượng khí thải vào khí quyển. Vì vậy, tuy sản phẩm có công dụng nhưng việc tăng hàm lượng bazơ sinh học sẽ ít tác động đến môi trường và ít phụ thuộc vào các nguồn phi tài nguyên. Tuy nhiên, việc chỉ xem xét tác động môi trường từ cách xử lý là một chiều. Cần xem xét mức tiêu thụ tài nguyên nước, điện hoặc ô nhiễm môi trường do nguyên liệu thô và sản phẩm gây ra để đánh giá tính ưu việt tổng thể của một loại vật liệu nhất định.

 

Từ quan điểm bảo vệ môi trường và bảo tồn tài nguyên không tái tạo, chúng ta nên đánh giá toàn bộ vòng đời, tức là từ nguyên liệu thô đến sản phẩm, xử lý chất thải sau khi sử dụng sản phẩm. Về tiêu thụ tài nguyên, tài nguyên hóa dầu chủ yếu được sử dụng trong thành phần nguyên liệu thô và tiêu thụ điện năng. Về môi trường, tài nguyên hóa thạch tiêu thụ điện, khí nhà kính như CO2 từ quá trình xử lý đốt rác và xả nước thải.

 

Sản phẩm dựa trên sinh học, tiêu thụ tài nguyên, phần nguyên liệu thô là tinh bột, tận dụng ngũ cốc cao, quy trình đơn giản nên giá thành cũng có lợi thế lớn. So với nhựa làm từ dầu mỏ truyền thống, tài nguyên hóa dầu có thể được tiết kiệm ở một mức độ nhất định. Về khía cạnh môi trường, các phương pháp xử lý chất thải chính là phân loại, thu hồi nhựa gốc dầu mỏ và ủ phân từ tinh bột, ít ảnh hưởng đến môi trường. Nhưng trên thực tế, hầu hết đều là bãi chôn lấp hoặc đốt. Ô nhiễm chính từ quá trình đốt rác là lượng CO2 bổ sung được tạo ra từ các thành phần gốc dầu mỏ, có thể thu hồi được từ các nguồn năng lượng. Nếu phương pháp xử lý là chôn lấp, tính chất vật lý của toàn bộ vật liệu sẽ bị phá hủy do tinh bột bị phân hủy sinh học, nhưng phần PP còn lại sau khi “sự sụp đổ” này sẽ tồn tại trong đất và chiếm giữ tài nguyên không gian trong một thời gian dài.

 

Đối với bộ đồ ăn dùng một lần, vì thực phẩm Trung Quốc có nhiều dầu mỡ và dày dặn, bộ đồ ăn dùng một lần bị nhiễm bẩn bởi thực phẩm còn sót lại nên rất khó tái chế hoặc không có giá trị tái chế. Việc ủ phân thực phẩm có tác động lớn đến đất. Vì vậy việc xử lý thực tế chủ yếu là chôn lấp và đốt. Lấy phương pháp đốt làm ví dụ, so với hai loại vật liệu trên, PLA có ưu điểm là tiết kiệm hầu hết tài nguyên hóa dầu và giảm lượng khí thải CO2 ra môi trường, nhưng nhược điểm là giá thành cao và lãng phí ngũ cốc. Tinh bột ngô có ưu điểm là giá thành rẻ, tiết kiệm một phần tài nguyên hóa dầu và ít phát thải khí nhà kính CO2 vào khí quyển. Nhược điểm là các thành phần gốc dầu mỏ vẫn gây ô nhiễm môi trường. Lấy bãi chôn lấp làm ví dụ, PLA có ưu điểm là tiết kiệm hầu hết tài nguyên hóa dầu, nhưng nhược điểm là chi phí cao, lãng phí nguồn lương thực, không dễ phân hủy và vẫn không giải quyết được vấn đề chiếm dụng không gian lâu dài. Tinh bột ngô có ưu điểm là tiết kiệm một phần tài nguyên hóa dầu, bị sụp đổ và thoái hóa một phần, ít chiếm đất và giá thành thấp. Nhược điểm là các thành phần gốc dầu mỏ vẫn gây chiếm diện tích không gian cho môi trường.